Chợ Đông Tác nằm dưới chân khu tập thể Trung Tự, ngồn ngộn áo quần với đủ kiểu thời trang từ trẻ em tới người lớn, từ trang phục công sở tới những bộ đồ bơi sắc màu. Dọc theo lối vào chợ, những dãy nhà dân cũng kinh doanh hàng thùng khiến từ “phố” dần trở nên phổ biến chẳng kém từ “chợ” khi khách quen nhắc đến hàng thùng Đông Tác. Diện tích gian nhà rộng nên tiện cho chủ hàng giăng mắc, bày biện hàng. Những mẫu áo đẹp thường được treo trên giá gỗ ốp tường, hàng cũ hoặc lỗi nhiều đổ thành đống lớn giữa nhà, khách tha hồ lật, bới tìm món hàng mình ưng mắt.
Vào sâu trong chợ, các gian hàng gối sát nhau, diện tích mỗi gian nhỏ xinh chỉ chừng 2 chiếc chiếu ăn cơm ghép lại. Lách người qua lối đi chật hẹp, tôi thấy mừng vì Linh rủ đi đúng “giờ vàng”, nếu vào buổi sớm hoặc chiều chiều đông khách có lẽ chỉ tránh nhau thôi cũng đủ mệt.

Đa phần các gian hàng bán hàng “thập cẩm”, nghĩa là váy hè có, sơ mi nữ có, sơ mi nam — áo phông trẻ em… kiểu gì cũng có. Số ít hàng còn lại bán theo dòng chuyên: chỉ đồ nam hoặc đồ nữ.
Hàng thùng gần như không được thử, khách phải lựa mắt nhìn và tùy vài gout thẩm mỹ để chọn rổi trả giá. Chủ hàng thường xem lại mác, ngắm độ mới — cũ của sản phẩm để định mức tiền. Chị Quỳnh — chủ quầy thời trang nữ xởi lởi chia sẻ với chúng tôi: “Hàng Hàn đắt hơn hàng Nhật và Trung. Vì kiểu dáng đẹp hơn, mới hơn, các chị cứ sờ tận tay day tận … gấu thì biết”. Linh gật đầu ra chiều am hiểu, còn tôi vẫn thuộc dạng “ậm ờ” nên xem mác áo, sờ chất vải cẩn thận. Đúng là hàng Made in Korea kiểu dáng dễ mặc và đẹp hơn. Tôi thích mê chiếc váy liền kẻ sọc trắng đen còn rất mới, hình như chủ nhân trước chỉ mặc qua đôi ba lần. Chị Quỳnh phát giá “trăm rưỡi”, nhờ cô bạn Linh sành sỏi, cuối cùng tôi vui vẻ rinh váy về tay với số tiền 65.000 đồng. Lát sau, Linh ghé tai tôi thủ thỉ: “Cũng với váy này mà hàng Trung, chỉ 50.000 đồng là kịch kim”.

Nguồn: https://myphamtopwhite.org

Xem thêm bài viết khác: https://myphamtopwhite.org/thoi-trang/